Đoàn kết - Sáng tạo - Hội nhập - Phát triển - Hưởng ứng Ngày Pháp luật nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (9/11) - Hưởng ứng tháng hành động vì bình đẳng giới và phòng, chống bạo lực trên cơ sở giới năm 2019 với chủ đề "Chấm dứt bạo lực đối với phụ nữ và trẻ em"
Kỷ niệm từ một chuyến đi của người cán bộ nòng cốt Đế án “Đoàn kết tập hợp thanh niên công nhân”

Ngày đăng: 01/12/2016 11:00

     Với tôi, chị Huỳnh Thị Kim Tuyết - Cán bộ nòng cốt Đề án – BBT có rất nhiều kỷ niệm trong quá trình tham gia Đề án “Đoàn kết tập hợp thanh niên công nhân” khi cùng các chị cán bộ nòng cốt rong ruổi trên những con đường đầy vất vả gian nan. Một trong số những kỷ niệm đó là khi chúng tôi đến sinh hoạt ở chi hội nhà trọ “Sức Trẻ” – khu phố Hưng Lộc – phường Hưng Định – TX Thuận An. Ở đó, vào mùa khô, đường đi không khó lắm nhưng đến mùa mưa là cả một vấn đề. 

       Ngày ấy, chúng tôi hẹn nhau sinh hoạt vào lúc 18h30, mọi việc diễn ra khá suôn sẻ, khi buổi sinh hoạt sắp kết thúc chợt cơn mưa ập đến, mưa càng lúc càng nặng hạt, tôi và chị Kỷ Lan Chi vội vã chia tay các chị em ra về mà trong lòng đầy lo lắng. Trên con đường nhỏ đã biến thành dòng suối từ hồi nào, trời tối đen như mực, nhà cửa xung quanh thì thưa thớt lại không có đèn đường, có đoạn gần lò gốm đất sét chảy nhão ra rất khó đi, đã vậy chị Chi và tôi còn lạc mất nhau vì mỗi người về một đường khác nhau, ra tới ngã ba Đất Thánh, tôi dừng lại gọi điện mãi mà chị Chi không bắt máy, vì lo cho chị Chi, tôi không về nhà mà vòng xe lại tìm chị thì chợt nghe điện thoại reo, tôi bắt máy nghe tiếng chị lẫn trong tiếng mưa: "Tuyết ơi! Chị không tìm ra đường về”, vừa lúc đó tôi nhìn thấy ánh sẽ sáng phát ra từ đèn xe bên kia đường, tôi hỏi qua điện thoại: “có phải chị ở bên kia không”, rồi vội vã chạy đến chị, lúc đó chị cũng vừa nhìn thấy đèn xe của tôi và chạy nhanh đến. Bỗng xe của tôi và chị đều bị trợt bánh ngã nghiêng ra đường, cả hai chị em ướt mèm hì hục dựng xe mà chiếc xe cứ “trợt qua trợt lại” mãi mới chịu đứng được, không kịp xem tới bản thân, cả hai chạy xô vào nhau hỏi “chị có sao không? Em có sao không?”.

     Chị Chi bị trầy khắp người còn tôi nghe đau rát ở chân, trời lạnh, đường vắng nhưng chúng tôi cảm thấy ấm áp và xúc động vô cùng. Dẫu biết rằng trên bước đường công tác vẫn còn nhiều chông gai thử thách nhưng chúng tôi vẫn vững bước tiến lên không ngại gian nan như lời bài hát của nhạc sĩ Trần Long Ẩn “ai cũng chọn việc nhẹ nhàng gian khổ sẽ giành phần ai?” bởi bên cạnh mình luôn có những người bạn đồng hành cùng chí hướng …

 Hưng Định